Hiển thị các bài đăng có nhãn nhậtkýcủamẹ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhậtkýcủamẹ. Hiển thị tất cả bài đăng

31/5/08

Nhím bé




Mai mới là ngày 1-6, Nhím của mẹ đã 5 tuổi rồi, thời gian trôi thật là nhanh. Nhím đã cao 1m19, và nặng xấp xỉ 23kg. Nhím vẫn tinh nghịch và lém lỉnh. Mẹ càng ngày càng thấy mình là học sinh kém ở lớp học làm mẹ, vẫn hay thiếu kiên nhẫn khi bên con, mẹ xin lỗi Nhím của mẹ nhé.

Hôm trước, mẹ và con cùng khóc nhè đấy, con khóc vì tủi thân, mẹ khóc vì mừng và cũng đầy lo lắng, Nhím nhạy cảm quá, nhạy cảm và yêu mẹ quá, mẹ lại đâm giận mình. Mẹ đang ốm, nói Nhím đến 3 lần Nhím vẫn mải nghịch, thế là mẹ bảo " Con nghịch là không thương mẹ, mẹ đang rất mệt đấy" sau đó mẹ lên giường ngủ và không nói với Nhím lời nào, mẹ bỏ thuốc ra dán vào lòng bàn chân, thì Nhím bắt đầu khóc nức nở, Nhím bảo là có phải do Nhím mắc lỗi mà mẹ bị đau chân và mệt không, Nhím thương mẹ, hối hận vì làm mẹ ốm... Nhím khóc nức nở và trăn trở lắm, đến mức mà mẹ thấy lo lắng, đàn ông ai lại nhạy cảm và tình cảm quá thế. Nói chuyện với bố, bố bảo tại vì con ở với mẹ nên nhiễm tính nữ, hic, nhưng mới biết con yêu mẹ vô cùng, và mẹ cũng yêu con lắm lắm.

Nhím thường là cái đuôi của mẹ, nhím thích mẹ đưa đi chơi hoặc ngồi học ở quán caffe yêu thích. Giờ Nhím nghe điện thoại rất thành thạo, chuyên nghiệp ra phết, mỗi tội tính láu táu thì không ai bằng cả. Làm gì cũng thật nhanh, nhiệt tình nhưng chẳng đến nơi đến chốn, hic hic

Dạo naỳ, Nhím rất thích có em bé nhé, và chỉ thích em trai chứ không thích gái như mẹ mơ ước.

Bố sắp về, Nhím sắp được bố dạy dỗ, chơi cùng, đá bóng cùng, thả diều cùng, vật tay cùng.. những việc mà mẹ làm thật kém.

Yêu con lắm

12/5/08

Yêu Nhím quá




Hôm qua mẹ bị ốm, bị ốm mới có thời gian bên cạnh con trai nhiều hơn. Con trai rất yêu mẹ, thương mẹ và chăm sóc mẹ. Mẹ vô cùng mãn nguyện vì điều đó. Ông bà gọi thế nào con cũng không xuống vì lý do còn phải chăm sóc và trông mẹ, sợ mẹ nằm 1 mình buồn. Tuy bị mẹ dọa sờ vào mẹ sẽ bị lây nhưng con vẫn can đảm sờ vào mẹ bằng được, và nói : con bị lây 1 tý, mẹ sẽ đỡ ốm hơn. Mẹ nghe câu đó, ốm đau đã vơi đi gần hết rồi đấy con yêu ạ

Hôm qua bố hỏi: Mẹ có ngoan không, có nghe lời Nhím không, con cười khóai trá lắm và bảo mẹ ngoan, nghe lời Nhím. Sáng qua, tuy ốm nhưng mẹ vẫn cố gắng đưa Nhím đi vẽ ngoài trời, cho Nhím gần với thiên nhiên và cảm nhận thế giới qua màu sắc của mình, Nhím vẽ hồ Gươm có rất nhiều Rùa, 2 tầng và mái ngói đỏ. Thật là lạ, bức tranh của Nhím có nhiều âm vực của màu xanh, xanh lá, xanh chồi, xanh mạ, xanh úa….rồi nước Hồ Gươm lại màu nước biển, mặt trời thì đỏ chói và mây bay lẹ làng, thế giới của Nhím thật là trong trẻo quá, mẹ lại nhớ tuổi thơ của mẹ, cũng bắt đầu học vẽ ở Cung thiếu nhi, cũng lủng liếng giá vẻ, màu nước… và háo hức như Nhím bây giờ.

Hôm qua Nhím tự dưng gãi thế nào mà túm cả vào chỗ nhạy cảm, khóc mướt cả mồ hôi, mẹ thì sợ hãi sợ Nhím nghịch ngợm làm hỏng cả túi hạt giống, may không phải, Nhím lo lắng và sợ hãi,mẹ cũng thế, giá có bố ở nhà, chuyện này dễ giải quyết hơn nhiều, khổ thế, con trai lớn rồi mà mẹ thì thiếu kiến thức về lĩnh vực này.

Mother day đã trôi qua thật nhẹ nhàng, yêu Nhím quá, yêu quá

---

pic Nhím nằm ngoáy tai

21/5/07

2 bố con




Bố Nhím đã về nhà rồi, đã được tận hưởng bầu không khí oi bức ngột ngạt của Hà Nội, được vã mồ hôi như tắm với con trai và được hưởng rất nhiều bụi khi đi xe máy (mẹ ngày nào cũng thế thì bảo làm sao mà trẻ được)

Nói vậy để mẹ bào chữa rằng, mẹ đã già hơn so với bố rồi (tất nhiên ở môi trường và áp lực như thế nêú vẫn trẻ có mà là người máy, sống bằng dầu mỡ và điện con nhỉ). Bà Nội bảo là trông bố mỡ màng, trông bố phây phây.. chả bảo mẹ câu gì cả… rồi cứ ngồi ngắm bố suốt thôi, cảm giác như bố là của bà í (kể ra mẹ cũng ích kỷ con nhỉ).

Bố đã về, đã về nhà mình rồi, mẹ đã đông cứng khi thấy 2 bố con ôm nhau ở sân bay, con ngả đầu lên vai bố, ôm rất chặt, ôm và im lặng, ông bà im lặng, mẹ cũng im lặng, còn bố dường như nén cảm xúc lắm. Rồi con quay sang thơm bố, chẳng nói gì cả, khuôn mặt sung sướng nhìn tội nghiệp quá. Con thiếu 1 bàn tay đàn ông chăm sóc, ông ngoại dù yêu cũng không thể chơi với con như bố, cậu dù chiều nhưng cũng không thể thay thế bố con, con cần 1 người đàn ông lớn bên cạnh, và lớn lên cùng con… mẹ hiều điều ấy vì con rất thích chơi với đàn ông con trai, các cậu, các chú đến nhà chơi con đều rất vui. Mẹ nhớ nhất là hồi con được hơn 1 tuổi, bạn cô Hạnh đến chơi, chú ý mặc áo sơ mi trắng, đeo cà vạt, con lân la làm quen rồi xà vào lòng, ngả đầu lên vai chú ấy, chắc con tưởng chú í là bố con hay sao… mẹ phải lên phòng mình ngồi, trách bố và giận bố dù chẳng có cớ gì.

Năm kia, khi bố về con vẫn còn nhỏ, chưa í thức gì về bố mà chỉ là người đàn ông tên là bố. Còn con của năm nay rất khác, mặt con rạng rỡ, háo hức, con đã có bố cùng chơi, cùng ngủ, cùng ăn uống, và ngồi nói chuyện như 2 người đàn ông với nhau rồi. Bố dường như cũng bất ngờ về con, thấy con đã có tư duy, đã suy luận dù câu nói vẫn còn lộn xộn lắm. Nếu anh Huy có ba Thành thì giờ con cũng đã có bố Hanh, dù chỉ có bố vài tuần nhưng con đang rất vui, phấn khích vô cùng, mẹ cũng vui và cũng thương con nhiều hơn, thương lắm Nhím của mẹ. Nhiều lúc mẹ còn nghĩ, em Tý nhà bác Titi dù sao mỗi tuần cũng còn gặp bố 1 lần, còn con đã gần 2 năm con chỉ nhìn bố trên máy tính thôi.

Hôm qua, mẹ dậy sớm, tự dưng nhớ lời cô Diều Hâu nên mở cửa sổ để ngắm 2 bố con ngủ.. vẫn còn những cảm giác khi xưa.. mẹ yêu những ngày này vô cùng. Mẹ con mình phải cố tận hưởng bố nhỉ, con trai nhỉ.

Nhím phởn

Nhím phởn
Mỗi khi phởn chí, Nhím hay có nhiều biểu hiện lạ lùng

Đàn bà 30

Đàn bà 30

Dân vận trên đất diêm

Dân vận trên đất diêm

Monaco - thiên đường mua sắm

Monaco - thiên đường mua sắm

Người đẹp và xe hơi

Người đẹp và xe hơi

Nhím và 2 công chua Bom Bê

Nhím và 2 công chua  Bom Bê

Nhím tồ ở Tre Plaza 2-9

Nhím tồ ở Tre Plaza 2-9

Chang va Nang

Chang va Nang

Mẹ con ta đớ

Mẹ con ta đớ