Hiển thị các bài đăng có nhãn châuâu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn châuâu. Hiển thị tất cả bài đăng

4/9/08

Kể tiếp chuyện đi Châu Âu nào




(Hăm hở đi Tây Ban Nha, vậy mà mù mịt thông tin nên bỏ qua phần lớn những điều đặc trưng của nó. Lần sau mình sẽ rút 1 số kinh nghiệm trước khi đi đâu)




Sau 2 ngày nghỉ ngơi tại Limoges, vợ chồng mình và bác Vy tốt bụng sắp xếp hành lý để hôm sau đi Montauban. Từ sáng sớm, cả 3 người vội vã ra tàu, vội vã ăn và vội vã ngủ tranh thủ. Trên xe, mình tuy háo hức nhưng cũng không hình dung nổi 6000km sắp tới sẽ như thế nào. Đúng 10h, bọn mình gặp chiến sĩ vẻ vang Hoàng Huynh và em Nhàn đón sẵn, và 5 người bắt đầu cuộc hành trình

Tính ra mình cũng thò được cái chân đến Montauban, chụp được cái ảnh trứoc nhà ga trung tâm của thành phố... tuy nhiên cái làm mình ấn tượng nhất là hình ảnh bác Huynh đeo kính đen xì và em Nhàn nhí nhảnh bên cạnh. Mình ra thăm em xe ô tô và tống loạt va li đồ ăn, quần áo, túi ngủ vào trong. Cả 5 người đi khoảng hơn 200km thì tới Tây Ban Nha, hình như có đường biên giới là 1 ngọn núi thì phải. Nhưng mà công nhận nhà cửa Tây Ban Nha khác hẳn Pháp, có vẻ là hơi thôn nữ chém to kho mặn í. Trông nhà cửa 2 bên đường như đống hộp diêm xấu xỉ, đỏ đỏ, trắng trắng chả có gì khác biệt. Chắc đây chỉ là vùng biên giới chứ Tây Ban Nhà yêu quý của mình mà xấu thế à. Đi thêm 1 lúc nữa thì tới Barcelona, tuy nhiên khi vào thành phố mình cứ ngỡ hết cả ngàng. Ấn tượng đầu tiên là “ chả có ấn tượng gì” hic hic.

Lòng vòng 1 lúc, chúng tớ đi tìm cái khách sạn đã book trứoc qua mạng. Trời ạ, không biết các khách sạn khác thì như thế naò nhưng cái khách sạn bọn mình book trứoc quả là lần đầu tiên mình gặp, trông như cái nhà tù quốc xã í.

Cửa khách sạn trông to và sơn đen xì, chả có vẻ gì giống 1 khách sạn, cũng chả có gì mời gọi khách khứa cả, đánh bạo cả hội bấm chuông, cũng chẳng thấy có ai ra cả. Nhìn thì rõ là kiểu khu tập thể trung tự của Hà Nội. Mãi về sau mình thấy có 1 ông khách đeo balô đi vào, cầm cái chìa khóa mở cổng, tụi mình hỏi ông ấy, ông ấy đã xác nhận đây chính là khách sạn, úi úi, không tin nổi kiểu khách sạn này.


Cả hội có 5 người, nhưng cả khách sạn chỉ còn 1 phòng 3 giường thoai, mình xin xỏ lễ tân cho bọn mình nộp thêm tiền để ở 5 ngừòi nhưng không được, thuê thêm phòng cũng không xong. Thế là cả hội bàn bạc quyết định ở chùa. Năm anh em nhét vô 1 cái phòng ngột ngạt khoảng 12m. Blog bác Huynh có viết “Nhưng cái khách sạn từ hồi Napoleon này thì lại hơi củ chuối: đi qua hai lớp cửa mới tới được phòng lễ tân, để tới được phòng của mình thì phải gọi lễ tân mở cửa hành lang dẫn vào phòng của mình, và lễ tân ngồi trong phòng kéo cái giây nối từ chỗ ngồi tới cái chốt cửa, đúng là công nhệ Tây Ban Nha! Cả bọn tìm cách lừa hai cô lễ tân người Tây Ban Nha để mang hành lí và vào được phòng. Sau khi cất hành lí cả bọn bắt đầu xuống phố để thăm thú (khách sạn cách trung tâm thành phố khoảng 10 phút đi bộ).

May cái là quả chuối khách sạn này ỏ trung tâm mua sắm củat Barcelona, kiểu như mình ở Cầu Gỗ gần hồ Hoàn Kiếm í nên cũng tiện. Nếu bác Huynh ấn tượng với Barcelone vì nhiều ngừòi đồng tính hôn nhau ngon lành trên phố thì mình ấn tượng thành phố này vẫn còn nhiều cửa hàng sale off 40%. Giá cả khá rẻ, đi theo là hàng hóa không ngon lành như ở Pháp, vẫn chỉ mấy em Pimky, nafnaf, H&M, Mongo... nhưng hàng hóa xấu hơn và giá cả rẻ hơn. Thế mà mình cũng bon chen mua đựoc 1 đôi giày lưòi 10Eu và đôi giày cho Ben nhà mình 5EU, he he, thu hoạch ở đây nghèo nàn, nói chung là chả có gì mấy. Khu đại lộ trung tâm cũng nhiều khách du lịch, kiểu dạng ngừòi giả tượng cho du khách chụp ảnh và trả tiền khá nhiều, cứ 5m lại có 1 người tượng, mình thì công nhận phục họ sát đất í. Cả nhóm cũng bon chen chụp ảnh lúc đâù, về sau thì nhàm chán quá nên thôi.

Tối hôm đó, trong khách sạn cả bọn chiến mì gói và thịt bì quay kiểu bác già sáng tác, ai cũng hết bát, ai cũng thỏa mãn vì quá mệt và đói. Lúc đấy, bác già nhà mình bắt đầu cáu bẳn vì mất visa card. Biết là không thấy từ chiều, nhưng cứ hy vọng về sẽ tìm thấy, tuy nhiên sau khi minh lục tung đống đồ đạc và bác Huynh tìm khắp xe ô tô không thấy, bác Hanh bắt đầu cáu tiết, và mình thì mơ hồ lo lắng số tiền trong đó sẽ không cánh mà bay, barcelona thanh toán thẻ không cần code chứ, chỉ cần quẹt là xong mới mất an ninh, mình lo mất tiền đến sút cả cân, hôm sau lập tức mặt 2 vợ chồng mọc thêm loạt đèn pin vì căng thẳng. Đêm đó, hàng loạt điện thọai gọi về Pháp để đóng tài khoản với hy vọng mong manh là ở hiền gặp lành, không sao cả...

Sáng hôm sau, cả hội đi thăm quan chính thức Barcelona. Nhà thờ 5 ngọn, sân vận động, đấu trường cổ, vừon hoa, cái nhà hình viên đạn.. có mối bờ biển đẹp nhất thì lại không tới. Và vì vậy, với mình barcelona vẫn là ngưòi đàn ông thiếu quyển rũ.

Chuyện đáng nhớ nhất ở đây:

Khi trả phòng khách sạn, mình gặp 1 zai Tây Ban Nha không mặc áo, làn da đen ròn rã, tóc hơi buông dài bồng bềnh, khuôn mặt rõ là dễ thương.

Bác Vy có công nhận điều này.

Điều ghét nhất ở đây

Nóng kinh hồn, mồ hôi như tắm và cái công trình gì cũng nhỏ xíu, chả bõ đi taxi đến.

Khám phá:

Khi quá mệt, có thể mình sẽ kéo bễ khi đêm về, hic hic

1 góc Barcelona

barcelona 2 by you.

barcelona 3 by you.


barcelona 1 by you.



27/8/08

Vali là luôn phải ngồi cạnh mình




pic chụp dưới chân cái ghế khổng lồ, đố cả nhà tại sao lại bị hỏng 1 chân

(tiếp theo Những chặng đường Châu âu)

Cưỡi ngựa xem Paris được có 2 ngày, 2 vợ chồng lên tàu về Limoges, nơi bác già nhà mình đã cống hiến vài năm tuổi trẻ vừa qua. Tàu khá rộng rãi, đẹp đẽ khỏi phải bàn, hành khách khá là đông. Bác già nhà mình chủ quan, vali một nơi, người ngồi 1 nẻo, lim dim mơ màng chuẩn bị cho hành trình dài sẽ bắt đầu vào ngày hôm sau. Mình thì vẫn kiểu Việt Nam, va li mà xa chỗ ngồi là lo lắng lắm í, vậy mà bác già cứ gạt đi vì bên này làm gì có chuyện ăn cắp ăn trộm kiểu đó. Đôi lúc, vừa trò chuyện, mình lại vừa liếc mắt điên đảo tìm hành lý. Tự dưng bác già đi toilet, mình đang ngồi mơ màng thì bác í mặt mũi méo xẹo thông báo là mất 1 vali kéo.

Lúc đó mọi thứ tối sầm sì, trong vali là toàn bộ giấy tờ của bác í, passport và 1 phần quần áo của mình, túi áo dài 5 bộ mang đi diện, và quan trọng là mất cái điện thoại mới tinh htmc kim cương chưa bóc tem. Mình lo mất của thì ít, lo không đi được Châu Âu, lo bác già bị trì hoãn về VN thì nhiều. Hai vợ chồng bối rối, hỏi han các bô lão ngồi xung quanh đó. Và khi nhìn lên cái giá để vali của mình, bác chồng nhìn thấy 1 cái vali khác rất đẹp, bác í liền đi tìm chủ nhân của cái vali đẹp kia để hỏi xem, khi để nó lên, họ có nhìn thấy cái vali cũ của mình không???

Tuyệt nhiên không có ai nhận là chủ nhân cái vali đó, tia hy vọng lóe lên là do khách cầm nhầm, nhưng vốn bản tính đa nghi, mình lại nghĩ rằng trong cái vali vô chủ kia chỉ là mớ giấy vụn. Bác chồng gọi nhân viên đường sắt ra để làm việc, mở cái vali kia ra xem có mối liên hệ nào không. Có vài bộ quần áo của 1 bà già thì phải, dép guốc gì đó, tuy nhiên chả có thông tin gì về chủ nhân của vali để mình có thể liên hệ, chỉ hy vọng là khi tàu xuống ga, mình sẽ trình báo trên loa tìm chủ nhân của người cầm nhầm vali, phương án xảy ra chỉ có thể là

1. Vô tình cầm nhầm - hy vọng thế thì mới có cơ tìm lại được
2. Cố tình cầm nhầm - vô phương cưu chữa vụ này
3. Lúc đầu vô tình, nhưng sau mở va li ra sẽ cố tình vì vali của mình có nhiều thứ giá trị hơn
4. Chả vô tình hay cố tình, đơn giản chỉ là mất cắp
5. Sau khi vô tình thì không tìm được người để trả nên thôi
.....

2 vợ chồng mặt buồn xo chờ tàu dừng bánh
Mọi tinh thần đã về zero
Mọi cảm xúc chạy tụt dốc
Chuyến đi Châu âu vào ngày mai sẽ chỉ còn trong tưởng tượng
Thôi, đành vui cười trừ với nhau chứ còn sao
Suýt thì có màn đổ lỗi và quy trách nhiệm vợ chồng sự
May mà bác già đã nhận lồi vì không nghe lời cảnh báo của vợ
Mình cứ là hay có linh tính mới khổ chứ

Cuối cùng Limoges hiện ra với không khí mát lạnh như kem, bác Vy - một ông anh lớn tốt bụng của ông xã xuất hiện với nụ cười tươi tưởng không gì tươi hơn nữa, mình quên cả rụt rè định tâu vụ mất va li hi hữu thì bác Vy đã hỏi trước : Tụi em thất lạc hành lý phải không? Trời ơi một bầu trời hy vọng mở ra trước mắt, he he tự dưng mình thấy mọi âu lo đã được giải tỏa dù không biết sao bác í biết vụ vali nữa. Thế là mình thì hối ha xếp đồ, bác Vy liền thuật lại câu chuyện người bị mất vali gọi điện đến cho bác í làm bác í cứ ngỡ ngàng chả hiểu gì cả, và cuối cùng bác í đã giải tỏa mọi nỗi lo lắng cho 2 vợ chồng bằng cái tin mừng giải tỏa không khí căng thẳng và chán nán suốt 3h qua. Hóa ra trong cái vali kia, ông xã có tập giấy tờ ghi lại số điện thoại của bác Vy tốt bụng nên bà già đãng trí mới có số để mà gọi, nếu không có chuyện này, có lẽ bà í dù bụng có tốt đến mấy cũng chẳng làm gì để tìm lại mình vì ít manh mối í, thật là may...

Tuy nhiên, lúc này niềm vui cũng chưa lấp được nỗi lo lắng, không biết trong vali có mất gì không, cái điện thoại mới í có mất không, giấy tờ có còn không???? Về việc này, phải cảm ơn công lao rất lớn của em Trí (đẹp trai và chưa vợ) đã liên hệ, check vé và lo giải quyết cho vợ chồng mình toàn bộ vụ này từ đầu đến cuối. Tối hôm đó mình được bác Vy chiêu đãi món súp móng heo ngon ngậy, mà mình thì vốn nghiện móng heo.

Theo dự tính, hôm sau đã phải lên đường nhưng vì vụ thất lạc vali nên trưởng đoàn Huynh đồng ý cho đoàn chậm lại 1 ngày. Mình được đi chơi Limoges và shopping cùng mẹ con nhà Tâm, bé Misen chuẩn bị cho ngày lên đường.

____
Bài học
Cái gì của mình thì luôn phải ở trong tầm kiểm sóat của mình nhé
Trong mọi đồ đạc của mình, nên có chút ít thông tin cá nhân để nếu chuyện gì xảy ra sẽ có cơ may tìm lại

____
Kết quả
Hôm sau phải quay lại 200KM để đổi vali, rất may mọi thứ còn nguyên không di chuyển gì
Em điện thoại vẫn cáu cạnh hình viên kim cương
Đúng là ở hiền gặp lành cả nhà ạ

___
Nghiệm ra
Trong cái rủi cũng có cái may
Mình tự dưng có cảm tình với nước Pháp vô cùng
Mình được nghỉ thêm 1 ngày dưỡng sức như mong ước lúc đầu mà bác trưởng đoàn đã nhất định không cho

24/8/08

Những chặng đường Châu Âu 3

Kể gì về Paris nhỉ, vì đến tận giờ phút này ngay bản thân tớ cũng chưa đi hết 1 phần nhỏ của Paris.
Đầu tiên phải kể đến đại lộ Champs - Élysées, một trong những đại lộ đẹp và hấp dẫn nhất Paris, tớ đã không thể lý giải được tại sao họ lại có thể quy hoạch cây cối đẹp, đều tăm tắp như thế. Đại lộ rộng rãi với những hàng cây khổng lồ, cao và gọn, người đi bộ bình thản thư thái và các shop thời trang dày đặc 2 bên đường. Hai vợ chồng lúc đầu thì tấp tểnh vừa đi vừa la cà đánh võng các shop sau thì lê lết mệt mỏi, nghỉ mấy chặng mới tới được Khải Hoàn Môn. Các cửa hàng nước hoa rất nhiều, rất hoành tráng nhưng rất tiếc là mình không sắm nổi vì đắt quá, hết mùa sale off rồi mà.

2 by misspinkrock.
phố vắng và nắng trong veo
1 by misspinkrock.
góc nào cũng cổ kính

cafe Paris by misspinkrock.

1 góc caffe Paris vỉa hè điển hình

4 by misspinkrock.
cũng nhiều xe đẹp như Monaco, con mui trần này cũng khiến mình xao xuyến tý chút

Sau Khải Hoàn Môn, 2 vợ chồng hí hửng mò qua tháp Eiffel để tận mắt nhìn cái công trình to cụ tỷ này. Cả cái sân phía trước dày đặc khách du lịch, ngồi chờ Eiffel lên đèn. Cả cái sân dày đặc khách du lịch ấy đang rất sôi động với những nhóm nhảy đường phố, họ biểu diễn nhiệt tình và sau đó xin những đồng tiền xu của du khách... xa xa là nhóm Mehico biểu diễn và có cả người da đỏ đi hát và biểu diễn trên đường.



3 by misspinkrock.
nhóm bạn này kiếm được kha khá sau bài biểu diễn

5 by misspinkrock.

chọn mãi mới được cái ảnh trông đỡ mệt mỏi một chút để show

Sông Sen cũng là nơi khiến tớ khâm phục, tại sao họ có thể quy hoạch những tuyến phố tuyệt đẹp như thế, đi bên Sông Sen khá thơ mộng nếu đi vào chiều tà, vì tớ đi giữa trưa nên được ngắm no mắt dân Paris đi tắm nắng ở bên bờ sông Sen, thực sự cũng có lác đác những cụ U60 lộ ngực trần tắm nắng...

Bảo tàng Louvre tớ đến những 2 lần, 1 lần đi vòng ngoài, 1 lần khám phá bên trong. Thực ra tớ chỉ nhăm nhe đến xem cái tranh Mona Lisa của Leonard de Vinci, tuy nhiên bảo tàng này lại quyến rũ tớ với hơn 400.000 nghệ phẩm, cổ vật có tượng như tượng Venus của Milo, bức tranh bữa tiệc cuối cùng hay vô số phù điêu, tượng hấp dẫn khác..... trời ơi 10EU 1 vé là vô cùng rẻ và xứng đáng í, đến h nhớ lại vẫn thấy phần khích kỳ lạ.


Nhà thờ Đức bà Paris nữa, hai vợ chồng chụp choạch suốt vì quá đẹp,
quá mãn nguyện khi dành nguyên cả vài giờ để nhìn, ngắm, ngó, sờ

Quên mất, tớ cũng đã tranh thủ ghé qua vườn hoa Luxambua để hít không khí hoa lá và bổ túc cảm hứng cho sự rộng lớn, đang quen VN cái gì cũng nhỏ nhỏ nên sang đây quả cũng hơi ngợp trước nhứng con phố, toà nhà đại lộ, vườn hoa khổng lồ của Paris, sự so sánh khập khiễng làm sao í nhỉ.

(vẫn đang up ảnh tiếp)

22/8/08

Những chặng đường Châu Âu 1




Lên kế hoạch và chuẩn bị




Làm theo kế hoạch không khó
Nhưng lên kế hoạch là cả 1 vấn đề nhớn,
..... ít nhất là đối với tớ

Kế hoạch của tớ là đi càng nhiều càng tốt, giá càng rẻ càng tốt nhưng phải chất lượng; Tớ sẵn sàng chấp nhận ngủ trên phố miễn là cái hiên đó thơ mộng 1 tý, tớ chấp nhận ngủ trên xe nếu cái xe đó đỗ ở một bức tranh thành phố hay làng quê tuyệt đẹp, hic hic. Bọn tớ chuẩn bị 2 thùng mỳ, mang bếp ga du lịch, 1 va li đồ ăn uống, túi ngủ và những dụng cụ có thể tắm gội nơi công cộng một cách tiện lợi nhất.

Kế hoạch của bọn tớ là đi khoảng 6000KM trong 10 ngày và thò chân được đến các bức tranh tuyệt đẹp của Châu Âu khi hè về, cố gắng chi tiêu mỗi người khoảng 350EU.

Kế hoạch đi thăm chồng 1 tháng nên tớ đã làm việc cật lực 1 tháng trứớc đó để có thể xa dời những con số, laptop và công sở trong khoảng thời gian này, quyết tâm theo Châu Âu dịch chuyển.

Bọn tớ chuẩn bị GPS - máy chỉ đường toàn bộ Châu Âu, nghĩa là bạn muốn đi đến đâu, thuộc nước nào chỉ cần bấm mã số vào máy, nó sẽ chỉ cho bạn con đường tới đó ngắn nhất, nó chỉ cho bạn chỗ nào sắp tắc đường, thời tiết vùng sắp đến ra sao, bạn đang đi số km có trái quy định hay không, nó sẵn sàng lèm bèm nếu bạn đi sai và dọa dẫm tinh thần bạn nếu bạn đi quá tốc độ cho phép, thực sự GPS cần thiết vô cùng với khách du lịch bụi và mù thông tin như tụi mình

Tiền xu nên có 1 túi để trả các tiền cầu đường, vệ sinh lặt vặt, 1 anh bạn của ông chồng mình có cả 1 túi xu đến 2kg í, chắc là cũng chuẩn bị cho chuyến Châu Âu dài hơi này.

Hoa quả thực sự cần thiết vì bạn sẽ ăn rất ít rau, và nguy cơ táo bón khá cao đấy, những người bị trĩ lại càng phải cẩn thận vì những món đồ tây dọc đường có thể khiến bạn lâm vào cảnh ngồi trong toilet cả h trong nước mắt, he he

Danh sách các khách sạn tại những nước mà bạn đến, số điện thoại liên hệ nữa vì có thể bạn sẽ chẳng có internet suốt chặng đường dài.

Quyển guidebook châu âu rất cần thiết để đến nhừng thẳng cảnh đó bạn sẽ tự guide cho mình, bọn tớ chủ quan nên đã chả có sách, đúng là cưỡi ngựa xem hoa í, đáng tiếc, đáng tiếc.

Đừng ỉ vào visa hay master card, bạn cũng nên mang theo cả tiền mặt nữa vì bạn sẽ mua nhiều đồ ở chợ vỉa hè đấy, thì kinh nghiệm của tớ cho thấy như thế mà

Nên có list điện thoại của bạn bè các nước có gì cùng nhờ họ yểm trợ về tình thần và vật chất, tớ đã có những người bạn tuyệt vời trong cả hành trình, lần nữa cảm ơn anh Ngọc ở Rome; Em Tâm ở Geneva và gia đình anh Tác ở Muchen rất nhiều

Cuối cùng là sức khỏe, tinh thần thép trước những mối hiểm nguy trên đường và tâm hồn phơi phới lạc quan và khám phá, những điều này rất quan trọng đấy ạ
-----
pic 1 trong số những vali đồ ăn của bọn tớ đấy


Nhím phởn

Nhím phởn
Mỗi khi phởn chí, Nhím hay có nhiều biểu hiện lạ lùng

Đàn bà 30

Đàn bà 30

Dân vận trên đất diêm

Dân vận trên đất diêm

Monaco - thiên đường mua sắm

Monaco - thiên đường mua sắm

Người đẹp và xe hơi

Người đẹp và xe hơi

Nhím và 2 công chua Bom Bê

Nhím và 2 công chua  Bom Bê

Nhím tồ ở Tre Plaza 2-9

Nhím tồ ở Tre Plaza 2-9

Chang va Nang

Chang va Nang

Mẹ con ta đớ

Mẹ con ta đớ