Hiển thị các bài đăng có nhãn myfriends. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn myfriends. Hiển thị tất cả bài đăng

18/12/07

Những ngày tháng chán




Gần đây, chẳng có 1 entry nào ra hồn, phần vì tư duy nhỏ lẻ, phần vì lười, phần vì không có hứng, phần vì ….túm lại là mình đổ lỗi cho hoàn cảnh, không nhận lỗi về mình, tính bản chất của người xấu tính nó cứ trỗi dậy, cái lịch sự yếu ớt không thể chống đỡ nổi vì suy dinh dưỡng. Tuần qua, làm việc như 1 con la, lặc lè và ặc è chở những thứ không phải của mình, còn cái gọi là của mình thứ vẫn chất lại phía sau, tâm lý buông xuôi đã chầu chực cả time này, list việc cứ dài thêm, list việc tồn đọng cũng vẫn đọng lại không ngừng nghỉ. Vậy mà cứ đi đọc blog của người khác, hâm quá, 2 hôm nay, mỗi ngày mất đến cả tiếng lang thang blog chỉ để đọc blog rồi lại đọc blog, và bắt đầu thấy chán blog chẳng vì lý do gì. Đôi khi sống thật với nhau thật là khó, đôi khi muốn trải lòng chia sẻ cũng thật là khó, đôi khi những comment vô tình lại làm mình đau lòng…. đụng chạm… và gây hiểu lầm.



Kế hoạch bon chen tháng này chẳng thực hiện được cái nào, chỉ có điều mình đã không bị mất ngủ dù uống caffe vào buổi tối, hệ thần kinh đã chai pin. Bắt đầu thích đi dạo với zai bé nhà mình, đi bộ loanh quanh khu nhà đang đẹp và rực rỡ lên từng ngày vì noel, vì mình muốn được tận hưởng những sự lóng lánh, rực rỡ, ấm áp với zai bé. Tối qua, 2 mẹ con đi caffe Highland ở Pacific, ngồi trò chuyện với nhau, ngắm nhau, yêu nhau… thấy Nhím trững trạc nhiều, nói chuyện có nhiều trạng thái suy nghĩ như người lớn, thấy mình cần phải dành cho Nhím nhiều time hơn nữa, biết thế, luôn tâm niệm thế nhưng có thực hiện được đâu. Ghét mình thật.


Bạn mình vừa báo tin có thể sẽ vào Nam lập nghiệp, bắt đầu 1 cuộc sống mới, mừng cho nàng nhưng cũng thấy lo cho nàng lắm lắm. Lo vì sợ nàng vẫn nồng nàn và bé thơ, lo vì sợ nàng lại bị đau khổ thêm nữa, lo vì sợ rằng tình yêu, sự thích nghi, hiểu thấu đã đủ chín để rơi vào cái giỏ gia đình mới, mà nàng phải đánh đổi rất nhiều thứ để có nó. Lại ngồi ngắm lại cái ảnh, phát huy khả năng xem tướng, đánh giá con người của mình để trấn an, bạn mình sẽ hạnh phúc, bởi hạnh phúc là cái cảm giác hạnh phúc từ chính bản thân mình chứ chẳng theo 1 chuẩn mực nào cả. Tuy nhiên, mình sẽ ít được gặp nàng hơn, ít nghe nàng hát hò, ít trò chuyện và được nàng vỗ về hơn, hic.. thôi, mong nàng hạnh phúc, thật hạnh phúc.

Viết đến đây nhớ ra mình đã lại blogging rồi...




 
  ---
ảnh: Thèm nhiều năng lượng như Nhím

Những ngày tháng chán




Gần đây, chẳng có 1 entry nào ra hồn, phần vì tư duy nhỏ lẻ, phần vì lười, phần vì không có hứng, phần vì ….túm lại là mình đổ lỗi cho hoàn cảnh, không nhận lỗi về mình, tính bản chất của người xấu tính nó cứ trỗi dậy, cái lịch sự yếu ớt không thể chống đỡ nổi vì suy dinh dưỡng. Tuần qua, làm việc như 1 con la, lặc lè và ặc è chở những thứ không phải của mình, còn cái gọi là của mình thứ vẫn chất lại phía sau, tâm lý buông xuôi đã chầu chực cả time này, list việc cứ dài thêm, list việc tồn đọng cũng vẫn đọng lại không ngừng nghỉ. Vậy mà cứ đi đọc blog của người khác, hâm quá, 2 hôm nay, mỗi ngày mất đến cả tiếng lang thang blog chỉ để đọc blog rồi lại đọc blog, và bắt đầu thấy chán blog chẳng vì lý do gì. Đôi khi sống thật với nhau thật là khó, đôi khi muốn trải lòng chia sẻ cũng thật là khó, đôi khi những comment vô tình lại làm mình đau lòng…. đụng chạm… và gây hiểu lầm.



Kế hoạch bon chen tháng này chẳng thực hiện được cái nào, chỉ có điều mình đã không bị mất ngủ dù uống caffe vào buổi tối, hệ thần kinh đã chai pin. Bắt đầu thích đi dạo với zai bé nhà mình, đi bộ loanh quanh khu nhà đang đẹp và rực rỡ lên từng ngày vì noel, vì mình muốn được tận hưởng những sự lóng lánh, rực rỡ, ấm áp với zai bé. Tối qua, 2 mẹ con đi caffe Highland ở Pacific, ngồi trò chuyện với nhau, ngắm nhau, yêu nhau… thấy Nhím trững trạc nhiều, nói chuyện có nhiều trạng thái suy nghĩ như người lớn, thấy mình cần phải dành cho Nhím nhiều time hơn nữa, biết thế, luôn tâm niệm thế nhưng có thực hiện được đâu. Ghét mình thật.


Bạn mình vừa báo tin có thể sẽ vào Nam lập nghiệp, bắt đầu 1 cuộc sống mới, mừng cho nàng nhưng cũng thấy lo cho nàng lắm lắm. Lo vì sợ nàng vẫn nồng nàn và bé thơ, lo vì sợ nàng lại bị đau khổ thêm nữa, lo vì sợ rằng tình yêu, sự thích nghi, hiểu thấu đã đủ chín để rơi vào cái giỏ gia đình mới, mà nàng phải đánh đổi rất nhiều thứ để có nó. Lại ngồi ngắm lại cái ảnh, phát huy khả năng xem tướng, đánh giá con người của mình để trấn an, bạn mình sẽ hạnh phúc, bởi hạnh phúc là cái cảm giác hạnh phúc từ chính bản thân mình chứ chẳng theo 1 chuẩn mực nào cả. Tuy nhiên, mình sẽ ít được gặp nàng hơn, ít nghe nàng hát hò, ít trò chuyện và được nàng vỗ về hơn, hic.. thôi, mong nàng hạnh phúc, thật hạnh phúc.

Viết đến đây nhớ ra mình đã lại blogging rồi...




 
  ---
ảnh: Thèm nhiều năng lượng như Nhím

Những ngày tháng chán




Gần đây, chẳng có 1 entry nào ra hồn, phần vì tư duy nhỏ lẻ, phần vì lười, phần vì không có hứng, phần vì ….túm lại là mình đổ lỗi cho hoàn cảnh, không nhận lỗi về mình, tính bản chất của người xấu tính nó cứ trỗi dậy, cái lịch sự yếu ớt không thể chống đỡ nổi vì suy dinh dưỡng. Tuần qua, làm việc như 1 con la, lặc lè và ặc è chở những thứ không phải của mình, còn cái gọi là của mình thứ vẫn chất lại phía sau, tâm lý buông xuôi đã chầu chực cả time này, list việc cứ dài thêm, list việc tồn đọng cũng vẫn đọng lại không ngừng nghỉ. Vậy mà cứ đi đọc blog của người khác, hâm quá, 2 hôm nay, mỗi ngày mất đến cả tiếng lang thang blog chỉ để đọc blog rồi lại đọc blog, và bắt đầu thấy chán blog chẳng vì lý do gì. Đôi khi sống thật với nhau thật là khó, đôi khi muốn trải lòng chia sẻ cũng thật là khó, đôi khi những comment vô tình lại làm mình đau lòng…. đụng chạm… và gây hiểu lầm.



Kế hoạch bon chen tháng này chẳng thực hiện được cái nào, chỉ có điều mình đã không bị mất ngủ dù uống caffe vào buổi tối, hệ thần kinh đã chai pin. Bắt đầu thích đi dạo với zai bé nhà mình, đi bộ loanh quanh khu nhà đang đẹp và rực rỡ lên từng ngày vì noel, vì mình muốn được tận hưởng những sự lóng lánh, rực rỡ, ấm áp với zai bé. Tối qua, 2 mẹ con đi caffe Highland ở Pacific, ngồi trò chuyện với nhau, ngắm nhau, yêu nhau… thấy Nhím trững trạc nhiều, nói chuyện có nhiều trạng thái suy nghĩ như người lớn, thấy mình cần phải dành cho Nhím nhiều time hơn nữa, biết thế, luôn tâm niệm thế nhưng có thực hiện được đâu. Ghét mình thật.


Bạn mình vừa báo tin có thể sẽ vào Nam lập nghiệp, bắt đầu 1 cuộc sống mới, mừng cho nàng nhưng cũng thấy lo cho nàng lắm lắm. Lo vì sợ nàng vẫn nồng nàn và bé thơ, lo vì sợ nàng lại bị đau khổ thêm nữa, lo vì sợ rằng tình yêu, sự thích nghi, hiểu thấu đã đủ chín để rơi vào cái giỏ gia đình mới, mà nàng phải đánh đổi rất nhiều thứ để có nó. Lại ngồi ngắm lại cái ảnh, phát huy khả năng xem tướng, đánh giá con người của mình để trấn an, bạn mình sẽ hạnh phúc, bởi hạnh phúc là cái cảm giác hạnh phúc từ chính bản thân mình chứ chẳng theo 1 chuẩn mực nào cả. Tuy nhiên, mình sẽ ít được gặp nàng hơn, ít nghe nàng hát hò, ít trò chuyện và được nàng vỗ về hơn, hic.. thôi, mong nàng hạnh phúc, thật hạnh phúc.

Viết đến đây nhớ ra mình đã lại blogging rồi...




 
  ---
ảnh: Thèm nhiều năng lượng như Nhím

21/8/07

Buồn vớ sờ là vẩn





Bạn mình kêu đang buồn, xì, xa xỉ quá cơ, thời gian tính từng phút thế này, buồn làm gì nàng ơi. Nàng vui lên thì mới xinh, mới trẻ lâu chứ buồn thế này chỉ tổ chóng già và chóng bi quan thôi.

Nói là nói thế chứ mình cũng thỉnh thoảng buồn, buồn vì gãi chỗ không ngứa, như hôn chồng ý nhỉ (he he he), buồn vì hôm qua ăn quá nhiều hoặc đêm qua quên đắp chăn cho cái bụng thon, buồn vì bị cu Nhím cù vào vùng da nhạy cảm dưới cánh tay (viết thế này cho đỡ thô lỗ, hôm rồi bị chồng bẩu là dạo này vợ dùng từ mạnh quá) .. còn buồn vì những chuyện khác đều là cực sến ý, thề.

Mỗi khi gặp trở ngại nào đó, nhất là trong tình “đồng chí”, hãy nhìn nó theo con mắt khác đi, hãy nhìn thấy khó khăn này chính là cơ hội để mình thể hiện đây, và chấp nhận vào cuộc chiến. Tớ í à, đời đã nhiều “cay đắng lắm í” đã có lần cảm giác đến ranh giới mỏng manh của sự chịu đựng rồi í, đã có lúc nghĩ mình buông, trôi về đâu thì trôi rồi mình cũng đã vượt qua được. Nàng cũng vậy còn gì, đã ở tận cùng tuyệt vọng, đã ở tận cùng đau khổ, giờ nỗi buồn ấy có đáng phí hoài 24h thẫn thờ lơ đãng không. Tuy nhiên, nàng buồn trông nàng cũng xinh hơn nên vớt vát cho buồn thêm 1 tiếng nữa đến đúng 4h chiều là chấm dứt xì tốp nhé. Tớ mà buồn như nàng, tớ sẽ ngủ 1 giấc đẫy mắt, bỏ ít tiền vào túi đi ra chỗ nào nhiều quần áo để thử, đi spa cho nó khoái cảm và ngồi xông hơi cho nỗi buồn thoát tục khỏi lỗ chân lông đấy. Thôi, buồn làm gì cái chuyện lãng xẹt ấy hở nàng

(ảnh từ internet)

20/8/07

1 năm rồi í chị ơi





Viết xong đọan đầu, thấy sến quá, thấy bác vanam kêu ca quá nên cất đi cho riêng mình vậy,
he he

Happy bớt đây

Tự dưng cứ muốn chúc pà chị

sẽ giữ được những nụ cười lấp lánh,

ánh mắt lấp lánh,

tâm hồn lấp lánh

và được người khác lồng 1 viên lấp lánh trên ngón áp út nhỏ thanh

Cuộc sống sẽ còn nhiều thử thách, nhưng khi ta loại bỏ chữ trầm trọng ra khỏi đầu thì mọi thứ trở nên đơn giản không ngờ í, chị yêu nhỉ.

12/7/07

Em và Nó




Khi em và nó từ chỗ là 2 người cùng chiến tuyến, rồi trở thành 2 người bảo vệ những thương hiệu đối thủ của nhau. Rồi, khi em ra đi, em hồ hởi khoe với nó là lương của em cao gấp đôi lương nó, và rằng chỗ mới là 1 nơi làm việc vô cùng thoải mái. Em có nghĩ rằng em nói thế sẽ làm cho bạn của mình buồn hay không, nó vẫn là bạn của em đấy. Rồi em dùng trí thông minh của mình để moi tin tức từ nó 1 cách khéo léo, rồi em dùng tiểu xảo để biết câu trả lời của nó vì em biết nó khó từ chối với bạn thân. Còn nó thì vẫn vô tư cho rằng nó như vậy là chả tiết lộ gì cả. Còn chị, chị quan sát và thấy em đang cố gắng tận dụng hiểu biết của nó để loại bỏ chính nó dần ra khỏi cuộc chơi.

Chị và nó đều biết, em chuyển đến 1 chỗ mới ra sao, em sẽ được làm việc thế nào, chị và nó đều mong muốn em tìm được 1 chỗ làm tốt, ổn định, lâu dài để em có thể phát triển hết mình. Tiếc rằng em bào chữa làm ở đó 1 thời gian để kiếm tiền... rồi em sẽ tìm công việc khác, em chả thiết tha với cái gì cả, em có thể lấy thông tin của cả bạn bè mình, bất chấp .... để đạt được những mục đích ngắn hạn của em. ... Tuy nhiên, thực sự sức sáng tạo của em cũng có hạn (chị tiếc là hồi xưa em khá hơn nó thì bi giờ nó khá hơn em rất nhiều, điểm khá rõ rệt nhất là nó đang dần dần vượt qua bản thân mình), còn em, chị đọc được những bản copy rồi paste vụng về của em khắp nơi, copy và paste của em không sao, em copy rồi paste của nó vương vãi.. chị và nó thâý bực bội rồi cũng chỉ nhếch mép, em đã thảm hại đến thế. Vài hôm nay, chị và nó lại phát hiện những ý tưởng của chị và nó ở 1 đối thủ tầm cỡ… bực mình 1 những cũng có chút buồn cười, vì cả 1 ê kíp hùng hậu với quỹ lương gấp nhiều lần chị và nó cũng cho ra những sản phẩm nhái cao cấp lại của chính chị và nó… he he. Đúng là cái đồ Văn hoá doanh nhân.

Chị rất hay quát nó, chị coi nó như em mình, làm em chắc mới hay bị nghe các bà chị quát vì muốn cho em mình tốt hơn. Và chị thấy tin tưởng nó lắm, dù biết cũng đôi khi nó mệt mỏi và áp lực vì thấy công việc bế tắc, vì bị chị quát. Tuy vậy, chị cũng thấy ấm áp vì cũng nhờ sự tin tưởng của nó hồi xưa mà chị đã cố gắng tự làm gì đó cho mình. Có thể nó không giỏi bằng em ở 1 số thứ, có thể nó không khéo léo như em, nhưng nó là người luôn học hỏi để tiến tới, chứ không như em, luôn thu hẹp và sợ người khác biết điểm yếu, em phải – trái, trên dưới khó lường và em thực sự là người không đáng tin, khó có thể trở thành tri kỷ được. Chị đã có những trải nghiệm về em, em có thể vì mục đích cá nhân mà để nó lâm vào tình cảnh chả ra gì với chị… chị cũng thấy buồn mấy hôm nay vì những sự thay đổi và suy nghĩ hời hợt của em. Chị đã từng nghĩ em là 1 cô bé chơi được. Nói chung em thực sự đã đi ra khỏi tình bạn của chị, em thân mến.

Em và Nó




Khi em và nó từ chỗ là 2 người cùng chiến tuyến, rồi trở thành 2 người bảo vệ những thương hiệu đối thủ của nhau. Rồi, khi em ra đi, em hồ hởi khoe với nó là lương của em cao gấp đôi lương nó, và rằng chỗ mới là 1 nơi làm việc vô cùng thoải mái. Em có nghĩ rằng em nói thế sẽ làm cho bạn của mình buồn hay không, nó vẫn là bạn của em đấy. Rồi em dùng trí thông minh của mình để moi tin tức từ nó 1 cách khéo léo, rồi em dùng tiểu xảo để biết câu trả lời của nó vì em biết nó khó từ chối với bạn thân. Còn nó thì vẫn vô tư cho rằng nó như vậy là chả tiết lộ gì cả. Còn chị, chị quan sát và thấy em đang cố gắng tận dụng hiểu biết của nó để loại bỏ chính nó dần ra khỏi cuộc chơi.

Chị và nó đều biết, em chuyển đến 1 chỗ mới ra sao, em sẽ được làm việc thế nào, chị và nó đều mong muốn em tìm được 1 chỗ làm tốt, ổn định, lâu dài để em có thể phát triển hết mình. Tiếc rằng em bào chữa làm ở đó 1 thời gian để kiếm tiền... rồi em sẽ tìm công việc khác, em chả thiết tha với cái gì cả, em có thể lấy thông tin của cả bạn bè mình, bất chấp .... để đạt được những mục đích ngắn hạn của em. ... Tuy nhiên, thực sự sức sáng tạo của em cũng có hạn (chị tiếc là hồi xưa em khá hơn nó thì bi giờ nó khá hơn em rất nhiều, điểm khá rõ rệt nhất là nó đang dần dần vượt qua bản thân mình), còn em, chị đọc được những bản copy rồi paste vụng về của em khắp nơi, copy và paste của em không sao, em copy rồi paste của nó vương vãi.. chị và nó thâý bực bội rồi cũng chỉ nhếch mép, em đã thảm hại đến thế. Vài hôm nay, chị và nó lại phát hiện những ý tưởng của chị và nó ở 1 đối thủ tầm cỡ… bực mình 1 những cũng có chút buồn cười, vì cả 1 ê kíp hùng hậu với quỹ lương gấp nhiều lần chị và nó cũng cho ra những sản phẩm nhái cao cấp lại của chính chị và nó… he he. Đúng là cái đồ Văn hoá doanh nhân.

Chị rất hay quát nó, chị coi nó như em mình, làm em chắc mới hay bị nghe các bà chị quát vì muốn cho em mình tốt hơn. Và chị thấy tin tưởng nó lắm, dù biết cũng đôi khi nó mệt mỏi và áp lực vì thấy công việc bế tắc, vì bị chị quát. Tuy vậy, chị cũng thấy ấm áp vì cũng nhờ sự tin tưởng của nó hồi xưa mà chị đã cố gắng tự làm gì đó cho mình. Có thể nó không giỏi bằng em ở 1 số thứ, có thể nó không khéo léo như em, nhưng nó là người luôn học hỏi để tiến tới, chứ không như em, luôn thu hẹp và sợ người khác biết điểm yếu, em phải – trái, trên dưới khó lường và em thực sự là người không đáng tin, khó có thể trở thành tri kỷ được. Chị đã có những trải nghiệm về em, em có thể vì mục đích cá nhân mà để nó lâm vào tình cảnh chả ra gì với chị… chị cũng thấy buồn mấy hôm nay vì những sự thay đổi và suy nghĩ hời hợt của em. Chị đã từng nghĩ em là 1 cô bé chơi được. Nói chung em thực sự đã đi ra khỏi tình bạn của chị, em thân mến.

Em và Nó




Khi em và nó từ chỗ là 2 người cùng chiến tuyến, rồi trở thành 2 người bảo vệ những thương hiệu đối thủ của nhau. Rồi, khi em ra đi, em hồ hởi khoe với nó là lương của em cao gấp đôi lương nó, và rằng chỗ mới là 1 nơi làm việc vô cùng thoải mái. Em có nghĩ rằng em nói thế sẽ làm cho bạn của mình buồn hay không, nó vẫn là bạn của em đấy. Rồi em dùng trí thông minh của mình để moi tin tức từ nó 1 cách khéo léo, rồi em dùng tiểu xảo để biết câu trả lời của nó vì em biết nó khó từ chối với bạn thân. Còn nó thì vẫn vô tư cho rằng nó như vậy là chả tiết lộ gì cả. Còn chị, chị quan sát và thấy em đang cố gắng tận dụng hiểu biết của nó để loại bỏ chính nó dần ra khỏi cuộc chơi.

Chị và nó đều biết, em chuyển đến 1 chỗ mới ra sao, em sẽ được làm việc thế nào, chị và nó đều mong muốn em tìm được 1 chỗ làm tốt, ổn định, lâu dài để em có thể phát triển hết mình. Tiếc rằng em bào chữa làm ở đó 1 thời gian để kiếm tiền... rồi em sẽ tìm công việc khác, em chả thiết tha với cái gì cả, em có thể lấy thông tin của cả bạn bè mình, bất chấp .... để đạt được những mục đích ngắn hạn của em. ... Tuy nhiên, thực sự sức sáng tạo của em cũng có hạn (chị tiếc là hồi xưa em khá hơn nó thì bi giờ nó khá hơn em rất nhiều, điểm khá rõ rệt nhất là nó đang dần dần vượt qua bản thân mình), còn em, chị đọc được những bản copy rồi paste vụng về của em khắp nơi, copy và paste của em không sao, em copy rồi paste của nó vương vãi.. chị và nó thâý bực bội rồi cũng chỉ nhếch mép, em đã thảm hại đến thế. Vài hôm nay, chị và nó lại phát hiện những ý tưởng của chị và nó ở 1 đối thủ tầm cỡ… bực mình 1 những cũng có chút buồn cười, vì cả 1 ê kíp hùng hậu với quỹ lương gấp nhiều lần chị và nó cũng cho ra những sản phẩm nhái cao cấp lại của chính chị và nó… he he. Đúng là cái đồ Văn hoá doanh nhân.

Chị rất hay quát nó, chị coi nó như em mình, làm em chắc mới hay bị nghe các bà chị quát vì muốn cho em mình tốt hơn. Và chị thấy tin tưởng nó lắm, dù biết cũng đôi khi nó mệt mỏi và áp lực vì thấy công việc bế tắc, vì bị chị quát. Tuy vậy, chị cũng thấy ấm áp vì cũng nhờ sự tin tưởng của nó hồi xưa mà chị đã cố gắng tự làm gì đó cho mình. Có thể nó không giỏi bằng em ở 1 số thứ, có thể nó không khéo léo như em, nhưng nó là người luôn học hỏi để tiến tới, chứ không như em, luôn thu hẹp và sợ người khác biết điểm yếu, em phải – trái, trên dưới khó lường và em thực sự là người không đáng tin, khó có thể trở thành tri kỷ được. Chị đã có những trải nghiệm về em, em có thể vì mục đích cá nhân mà để nó lâm vào tình cảnh chả ra gì với chị… chị cũng thấy buồn mấy hôm nay vì những sự thay đổi và suy nghĩ hời hợt của em. Chị đã từng nghĩ em là 1 cô bé chơi được. Nói chung em thực sự đã đi ra khỏi tình bạn của chị, em thân mến.

Nhím phởn

Nhím phởn
Mỗi khi phởn chí, Nhím hay có nhiều biểu hiện lạ lùng

Đàn bà 30

Đàn bà 30

Dân vận trên đất diêm

Dân vận trên đất diêm

Monaco - thiên đường mua sắm

Monaco - thiên đường mua sắm

Người đẹp và xe hơi

Người đẹp và xe hơi

Nhím và 2 công chua Bom Bê

Nhím và 2 công chua  Bom Bê

Nhím tồ ở Tre Plaza 2-9

Nhím tồ ở Tre Plaza 2-9

Chang va Nang

Chang va Nang

Mẹ con ta đớ

Mẹ con ta đớ