Gần đây, chẳng có 1 entry nào ra hồn, phần vì tư duy nhỏ lẻ, phần vì lười, phần vì không có hứng, phần vì ….túm lại là mình đổ lỗi cho hoàn cảnh, không nhận lỗi về mình, tính bản chất của người xấu tính nó cứ trỗi dậy, cái lịch sự yếu ớt không thể chống đỡ nổi vì suy dinh dưỡng. Tuần qua, làm việc như 1 con la, lặc lè và ặc è chở những thứ không phải của mình, còn cái gọi là của mình thứ vẫn chất lại phía sau, tâm lý buông xuôi đã chầu chực cả time này, list việc cứ dài thêm, list việc tồn đọng cũng vẫn đọng lại không ngừng nghỉ. Vậy mà cứ đi đọc blog của người khác, hâm quá, 2 hôm nay, mỗi ngày mất đến cả tiếng lang thang blog chỉ để đọc blog rồi lại đọc blog, và bắt đầu thấy chán blog chẳng vì lý do gì. Đôi khi sống thật với nhau thật là khó, đôi khi muốn trải lòng chia sẻ cũng thật là khó, đôi khi những comment vô tình lại làm mình đau lòng…. đụng chạm… và gây hiểu lầm.
Kế hoạch bon chen tháng này chẳng thực hiện được cái nào, chỉ có điều mình đã không bị mất ngủ dù uống caffe vào buổi tối, hệ thần kinh đã chai pin. Bắt đầu thích đi dạo với zai bé nhà mình, đi bộ loanh quanh khu nhà đang đẹp và rực rỡ lên từng ngày vì noel, vì mình muốn được tận hưởng những sự lóng lánh, rực rỡ, ấm áp với zai bé. Tối qua, 2 mẹ con đi caffe Highland ở Pacific, ngồi trò chuyện với nhau, ngắm nhau, yêu nhau… thấy Nhím trững trạc nhiều, nói chuyện có nhiều trạng thái suy nghĩ như người lớn, thấy mình cần phải dành cho Nhím nhiều time hơn nữa, biết thế, luôn tâm niệm thế nhưng có thực hiện được đâu. Ghét mình thật.
Bạn mình vừa báo tin có thể sẽ vào Nam lập nghiệp, bắt đầu 1 cuộc sống mới, mừng cho nàng nhưng cũng thấy lo cho nàng lắm lắm. Lo vì sợ nàng vẫn nồng nàn và bé thơ, lo vì sợ nàng lại bị đau khổ thêm nữa, lo vì sợ rằng tình yêu, sự thích nghi, hiểu thấu đã đủ chín để rơi vào cái giỏ gia đình mới, mà nàng phải đánh đổi rất nhiều thứ để có nó. Lại ngồi ngắm lại cái ảnh, phát huy khả năng xem tướng, đánh giá con người của mình để trấn an, bạn mình sẽ hạnh phúc, bởi hạnh phúc là cái cảm giác hạnh phúc từ chính bản thân mình chứ chẳng theo 1 chuẩn mực nào cả. Tuy nhiên, mình sẽ ít được gặp nàng hơn, ít nghe nàng hát hò, ít trò chuyện và được nàng vỗ về hơn, hic.. thôi, mong nàng hạnh phúc, thật hạnh phúc.
Viết đến đây nhớ ra mình đã lại blogging rồi...
---
ảnh: Thèm nhiều năng lượng như Nhím